Thomas Tuchel có thù gì với Harry Maguire không?

Tôi không biết các bạn nghĩ gì, nhưng quyết định loại Harry Maguire khỏi danh sách dự World Cup 2026 của ĐT Anh của Thomas Tuchel là một quyết định ngạo mạn, liều lĩnh và ngu ngốc.

Harry Maguire bị loại khỏi World Cup 2026 một cách vô lý (ảnh do AI tạo)

Khó hiểu. Rồi khó chịu. Không biết fan của các CLB khác thế nào, chứ là một fan của MU, tới giờ tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi thực tế rằng Maguire đã không còn cơ hội góp mặt ở World Cup 2026. Với tôi thì đó là một hành động thiếu tôn trọng trắng trợn từ một HLV dường như quan tâm nhiều hơn tới việc tạo ra những tiêu đề gây chú ý, thay vì xây dựng đội hình mạnh nhất có thể.

Hãy nhìn vào sự thật. Đúng là mùa này Maguire chơi không nhiều. Anh chỉ có 22 lần ra sân ở Premier League. Tuy nhiên, lý do duy nhất là bởi chấn thương anh gặp phải từ hồi cuối năm 2025, đầu năm 2026. 

Còn từ khi trở lại, anh luôn là sự lựa chọn đầu tiên của Michael Carrick ở vị trí trung vệ, đá chính tất cả các trận trừ lý do bất khả kháng. Và anh đã đền đáp niềm tin ấy của HLV bằng những màn trình diễn ổn định, mang đậm dấu ấn thủ lĩnh, thắng phần lớn các pha không chiến và là điểm tựa nơi hàng thủ United bằng sự điềm tĩnh cùng thể chất mạnh mẽ. 

Ở tuổi 33, anh còn lâu mới hết thời. Ngược lại, Maguire lúc này là một chiến binh đã được tôi luyện qua trận mạc, đang ở đỉnh cao về kinh nghiệm, và hừng hực về mặt thể chất.

Với đội tuyển Anh, Maguire cũng là một tài sản giá trị. Anh đã có 66 lần khoác lên mình màu áo Tam sư, và từng tỏa sáng trên những sân khấu lớn nhất. Một trong những điểm mạnh của Maguire là sự thống trị tuyệt đối ở các tình huống cố định, cả trong phòng ngự lẫn tấn công. Rất ít trung vệ trên thế giới sánh được với Maguire về khả năng tạo ra những mối đe dọa trên không từ các quả phạt góc và đá phạt, mà đó lại là một vũ khí mà tuyển Anh từng phụ thuộc rất nhiều ở các giải đấu trước đây.

Quan trọng hơn, Maguire không hề kém bất kỳ trung vệ nào trong số các trung vệ được Tuchel lựa chọn. Những cầu thủ như Marc Guéhi, John Stones (khi khỏe mạnh), Ezri Konsa, hay thậm chí Dan Burn, có thể có những khoảnh khắc chất lượng. Nhưng xét về phong độ hiện tại ở CLB, bản lĩnh trong các trận cầu lớn, tố chất lãnh đạo và kinh nghiệm ở các giải đấu, Maguire vượt trội phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả. 

Quyết định phớt lờ một cầu thủ đã được kiểm chứng, vừa giành lại suất lên tuyển và chơi tốt ở loạt trận quốc tế tháng Ba, mang nặng mùi của sự “ngạo mạn”. Đó là một nỗi hổ thẹn, Thomas Tuchel ạ. Loại một cầu thủ ở đẳng cấp của Maguire sau khi anh đã cho thấy rõ ràng rằng mình vẫn có thể chơi bóng ở trình độ cao nhất không phải là “tàn nhẫn” hay “dũng cảm”. Mà là liều lĩnh, và thậm chí là kém cỏi. 

Có thể tôi sai, nhưng tôi đoán ông đang ưu tiên cái gọi là “khởi đầu mới” hơn kinh nghiệm và chất lượng đã được chứng minh. Vấn đề là tuyển Anh cần sự ổn định và những thủ lĩnh, chứ không cần thêm một cuộc thử nghiệm bị chi phối bởi cái tôi. 

Cảm giác đây không giống một lựa chọn thông minh, mà giống việc ông cố đóng dấu quyền lực của mình bằng cách loại bỏ những cầu thủ không phù hợp với câu chuyện mà ông muốn xây dựng. Và tôi tin rằng đó là một sai lầm lớn. Rất lớn. 

Chính Harry đã tóm gọn mọi chuyện một cách hoàn hảo: “Tôi đã rất tự tin rằng mình có thể đóng vai trò quan trọng cho đất nước vào mùa hè này sau mùa giải mà tôi đã trải qua. Tôi bị sốc và suy sụp bởi quyết định này...”. 

Sốc và suy sụp. Và đó không phải là cảm xúc của riêng Maguire.

Buồn quá, Maguire ạ! Anh xứng đáng có mặt trên chuyến bay tới Bắc Mỹ và chiến đấu cho một hành trình tiến sâu nữa ở một giải đấu lớn. Nhưng như mọi khi, anh đã đón nhận nghịch cảnh với đẳng cấp tuyệt đối. Anh đã làm tất cả những gì được yêu cầu ở mùa giải này, đã chiến đấu giành lại vị trí trong đội tuyển và thể hiện tốt khi được trao cơ hội. Anh có thể ngẩng cao đầu.

Không sao cả, Harry, toàn thể cổ động viên United chúng tôi sẽ luôn đứng sau anh. Và tôi tin chắc rằng, như bao lần khác, anh sẽ trở lại mạnh mẽ hơn. Còn Tuchel, ông ta đã dám chơi canh bạc này, thì cứ để ông ta trả giá cho nó…

TAG: