Các CĐV Man City sắp phải đối diện sự thật phũ phàng: ngày Pep Guardiola rời Man City cũng là lúc Erling Haaland không còn đáng sợ như trước.
Màn chia tay của hai thầy trò Guardiola - Haaland có thể làm suy yếu hàng công Man City
Kỷ nguyên hậu Guardiola có thể tôn Haaland lên làm trung tâm quyền lực mới của Man City. Hãy cẩn thận với luận điểm này dù các CĐV Man City rất muốn điều đó xảy ra.
Thực tế thậm chí có thể ngược lại hoàn toàn. Chính Guardiola mới là người giúp Haaland trở thành phiên bản đáng sợ nhất của mình. Nếu Pep rời Etihad, cùng lúc với sự chia tay của Bernardo Silva và nền tảng lối chơi đậm chất Guardiola, Haaland có thể không còn là “cỗ máy hủy diệt” như hiện tại.
Tất nhiên theo đánh giá chung về một tiền đạo, Haaland là tay săn bàn tốp đầu thế giới. Nhưng chân sút người Na Uy không phải mẫu cầu thủ tự tạo ra hệ thống. Haaland sống nhờ hệ thống, và Guardiola đã xây nên môi trường hoàn hảo cho một số 9 kiểu Haaland.
Guardiola đã tạo nên hệ thống hoàn hảo cho Haaland bùng nổ
Theo thống kê, Haaland chỉ chạm bóng khoảng 21-22 lần mỗi trận tại Premier League, con số cực thấp với một ngôi sao tấn công. Cụ thể hơn, Haaland chỉ có trung bình 24,6 lần chạm bóng/trận, trong khi mức trung bình của các Vua phá lưới Premier League suốt một thập kỷ qua là 48,3, gần gấp đôi tiền đạo Man City.
Điều đó cho thấy Haaland ít tham gia vào quá trình xây dựng lối chơi. Tiền đạo này tồn tại chủ yếu ở “điểm cuối” của hệ thống. Song Guardiola đã biến điều đó thành ưu thế. Man City giữ bóng cực tốt, bóp nghẹt đối thủ quanh vòng cấm và tạo ra lượng cơ hội liên tục trong trạng thái áp đặt. Haaland không cần chạm bóng nhiều vì cả đội bóng đã được lập trình để đưa bóng đến đúng nơi anh nguy hiểm nhất.
Các tiền vệ Man City đóng vai trò quan trọng trong hệ thống lập trình đó. Trước kia là Kevin de Bruyne và giờ là Bernardo Silva. Không phải ngẫu nhiên mà Pep than thở “một phần của tôi cũng rời đi” khi tiền vệ người Bồ Đào Nha tuyên bố chia tay Man City. Khi Man City mất những chân kiến thiết hàng đầu, Haaland sẽ phải sống trong một đội bóng ít kiểm soát hơn, tạo ra ít cơ hội chất lượng cao hơn.
Đáng nói hơn, Guardiola biết cách che giấu những hạn chế trong lối chơi của Haaland. Tiền đạo 25 tuổi rất thính nhạy trong vòng cấm, nhưng không phải mẫu tiền đạo lùi về tổ chức, giữ nhịp hay tham gia phát triển bóng như Messi hoặc Karim Benzema thời đỉnh cao. Trong hệ thống của Guardiola, điều đó không thành vấn đề vì ông đã thiết kế lối chơi tối ưu phục vụ Haaland. Nên nhớ trong sự nghiệp cầm quân của vị HLV người Tây Ban Nha, không cầu thủ nào ghi nhiều bàn thắng mà cần ít chạm như Haaland.
Không còn Pep, đường đến khung thành của Haaland sẽ nhiều chông gai hơn
Điều đó vừa chứng minh sự hiệu quả phi thường của tiền đạo này, vừa cho thấy mức độ phụ thuộc vào cấu trúc chung lớn đến thế nào. Guardiola không biến Haaland thành cầu thủ toàn diện, mà tạo ra bệ phóng hoàn hảo nơi Haaland không cần phải toàn diện.
Vấn đề là thời hậu Guardiola có thể là một môi trường hoàn toàn khác. Một HLV mới khó duy trì mức độ kiểm soát và tính chính xác chiến thuật như Pep. Khi đó, Haaland sẽ phải tự xoay sở nhiều hơn: lùi sâu nhận bóng, tham gia phát triển bóng, tạo ảnh hưởng ngoài vòng cấm và kéo đội bóng vượt khó bằng cá tính.
Nhưng Haaland chưa từng cho thấy mình là mẫu thủ lĩnh cảm xúc kiểu Rodri, Bernardo Silva hay Kevin De Bruyne. Haaland giống một vũ khí tối thượng hơn là trung tâm tổ chức của đội bóng.
Vì thế, điều đáng lo cho Man City thời hậu Guardiola là Haaland không còn được sống trong hệ sinh thái hoàn hảo nhất châu Âu. Người ta thường nghĩ tương lai Man City sẽ thuộc về Haaland, nhưng sự thật có thể ngược lại: Haaland của hiện tại đã là sản phẩm hoàn hảo nhất của Guardiola. Không còn Pep, bản thiết kế dành cho Haaland sẽ bị xóa sổ.
