Thị trấn nước Anh sẵn sàng vì Olise ‘phản bội’ Tam sư để cổ vũ Pháp

Michael Olise chưa từng vô địch World Cup, cũng chưa nâng Quả bóng Vàng. Nhưng tại Hayes, thị trấn nhỏ phía tây London, anh đã là một huyền thoại sống. Đến mức nếu Pháp gặp Anh ở chung kết, không ít người nơi đây sẽ chọn cổ vũ Les Bleus chỉ vì một lý do rất giản dị: "Đó là Michael của chúng tôi".

Michael Olise đang tỏa sáng tại World Cup trong màu áo ĐT PhápMichael Olise đang tỏa sáng tại World Cup trong màu áo ĐT Pháp

Hayes, thị trấn nước Anh sinh ra một ngôi sao cho ĐT Pháp

Trong bóng đá hiện đại, không hiếm những cầu thủ mang hai hay ba quốc tịch. Nhưng rất ít người khiến cả quê hương nơi mình lớn lên sẵn sàng đứng về phía một đội tuyển khác như Michael Olise.

Hayes, thị trấn chưa đầy 100.000 dân nằm sát sân bay Heathrow, vốn chẳng phải cái tên nổi bật trên bản đồ bóng đá Anh. Người ta biết đến nơi đây nhiều hơn nhờ nhà văn George Orwell, tác giả của kiệt tác “1984”. Thế nhưng hôm nay, nếu hỏi biểu tượng đương đại lớn nhất của Hayes là ai, rất nhiều người sẽ không ngần ngại trả lời: Michael Olise.

Ở Trường tiểu học Dr Triplett's Church of England, nơi Olise từng theo học, chiếc áo Bayern Munich có chữ ký của anh được trưng bày như một báu vật. Hiệu trưởng Rachel Anderson vẫn kể về cậu học trò cũ với niềm tự hào đặc biệt. Bà thậm chí còn tuyên bố nửa đùa nửa thật: "Nếu chung kết là Michael gặp đội tuyển Anh, chúng tôi sẽ cổ vũ Michael. Điều đó không cần bàn cãi".

Michael Olise lớn lên ở Hayes, thị trấn nhỏ ở ngoại ô phía tây LondonMichael Olise lớn lên ở Hayes, thị trấn nhỏ ở ngoại ô phía tây London

Đó không còn đơn thuần là tình cảm dành cho một cầu thủ nổi tiếng, mà là sự yêu mến dành cho cậu bé của khu phố ngày nào.

Chelsea góp phần mài giũa tài năng của Olise. Crystal Palace là nơi anh khẳng định tên tuổi. Bayern Munich đưa anh lên hàng ngôi sao. Nhưng Hayes mới là nơi tạo nên con người Michael Olise của hôm nay.

Một thiên tài không chỉ của bóng đá

Những người từng dạy Olise đều kể chung một câu chuyện: ngay từ khi mới năm, sáu tuổi, cậu bé ấy đã khác biệt. Và không chỉ khác biệt ở bóng đá.

Daniel Coker, giáo viên thể chất trước đây của Olise, vẫn nhớ như in lần đầu nhìn thấy cậu học trò đặc biệt. Điều khiến ông kinh ngạc không chỉ là khả năng rê bóng, mà còn là việc Olise gần như xuất sắc ở mọi môn thể thao mình thử sức.

Cricket, bóng rổ, tennis, bóng bàn, hockey hay chạy việt dã, Olise đều nổi bật hơn các bạn cùng trang lứa. "Cậu ấy như nhìn thấy mọi thứ sớm hơn người khác", Coker nhớ lại.

Rachel Anderson, bên trái chiếc áo đấu của Michael Olise, và Daniel Coker dành tặng món quà bất ngờ cho các học sinh trường tiểu học nơi anh theo học khi xưaRachel Anderson, bên trái chiếc áo đấu của Michael Olise, và Daniel Coker dành tặng món quà bất ngờ cho các học sinh trường tiểu học nơi anh theo học khi xưa

Khả năng phối hợp, cảm nhận không gian và đọc trận đấu của Olise vượt xa một đứa trẻ bình thường. Chính những tố chất ấy sau này trở thành nền tảng để anh vươn mình thành một trong những tiền vệ sáng tạo hay nhất châu Âu.

Ngay từ thời tiểu học, Olise đã khiến các tuyển trạch viên Premier League sửng sốt khi đá thẳng từ quả phạt góc vào lưới bằng chân trái, rồi ngay sau đó lặp lại điều tương tự bằng chân phải. HLV tuyển trạch đứng lặng người. Không phải vì bàn thắng đầu tiên, mà vì cậu bé vừa tái hiện nó bằng chân còn lại.

Ở giải London Youth Games, màn trình diễn chói sáng của Olise khiến từ 6 đến 7 tuyển trạch viên Premier League cùng tìm cách xin số điện thoại gia đình. Nhưng tất cả đều đến quá muộn. Chelsea đã nhanh tay sở hữu viên ngọc ấy từ khi mới 8 tuổi.

Đằng sau "Quý ngài thờ ơ" là một cậu bé cực kỳ nhút nhát

Trên sân cỏ, Olise luôn mang gương mặt điềm tĩnh đến mức nhiều người gán cho anh biệt danh "Quý ngài thờ ơ". Phong thái lạnh lùng ấy khiến không ít người lầm tưởng anh hờ hững với mọi thứ xung quanh.

Nhưng những người chứng kiến Olise lớn lên đều khẳng định điều ngược lại. Olise không lạnh lùng. Anh chỉ rất nhút nhát.

Sân bóng trong trường tiểu học của OliseSân bóng trong trường tiểu học của Olise

Rachel Anderson kể rằng cậu học trò hiếm khi giơ tay phát biểu trong lớp. Khi ghi bàn, thay vì chạy đi ăn mừng, Olise chỉ lặng lẽ đưa ngón tay lên môi rồi quay về phần sân nhà.

Cậu không thích đứng trước đám đông, không thích trở thành tâm điểm và thậm chí còn né tránh cả lúc được trao huy chương. Đó là sự khiêm tốn rất tự nhiên chứ không phải hình ảnh được xây dựng sau này.

Nhưng phía sau vẻ trầm lặng ấy lại là một con người cực kỳ hiếu thắng. Olise không chấp nhận thua em trai trong những ván cờ vua. Không chấp nhận đội mình thất bại ở giờ ra chơi. Nếu trận đấu chưa diễn ra theo ý muốn, cậu sẽ tìm mọi cách "sửa sai" ngay sau đó.

Chính sự kết hợp giữa bản tính kín đáo và khát vọng chiến thắng mãnh liệt đã tạo nên một cầu thủ luôn theo đuổi sự hoàn hảo, thay vì chạy theo ánh đèn sân khấu.

Gia đình đã tạo nên một Michael Olise của nước Pháp

Nếu Hayes tạo nên con người Michael Olise, thì gia đình lại định hình bản sắc của anh. Cha anh, Vincent Olise, từng là tuyển thủ cricket Nigeria và đến nay vẫn tổ chức các lớp bóng đá miễn phí cho trẻ em địa phương.

Daniel Coker cùng Michael Olise (bên phải) và em trai của Michael, Richard.Daniel Coker cùng Michael Olise (bên phải) và em trai của Michael, Richard.

Mẹ anh, Mina, mang trong mình hai dòng máu Pháp và Algeria. Chính bà là người quy định cả gia đình sử dụng tiếng Pháp trong sinh hoạt hằng ngày. Quan trọng hơn, bà cũng là người có ảnh hưởng lớn nhất đến quyết định khoác áo ĐT Pháp của con trai.

Nói cách khác, nếu Hayes dạy Olise cách trưởng thành thì mẹ anh dạy anh mình thuộc về đâu.

Đó là lý do nước Anh, dù là nơi Olise sinh ra và lớn lên, cuối cùng vẫn để mất anh vào tay Les Bleus. Không phải vì nước Anh thiếu sức hút, mà bởi bản sắc của Olise đã được hình thành từ rất sớm, ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Có lẽ điều đẹp nhất trong câu chuyện này nằm ở chỗ Hayes chưa bao giờ trách Olise vì không lựa chọn Tam sư. Ngược lại, thị trấn ấy vẫn tự hào khi chứng kiến cậu bé của mình tỏa sáng trong màu áo lam.

Một ngày nào đó, Olise có thể trở thành nhà vô địch World Cup hay giành Quả bóng Vàng. Khi ấy, thế giới sẽ nhắc nhiều đến Chelsea, Crystal Palace hay Bayern Munich như những bệ phóng đưa anh tới đỉnh cao. Nhưng ở Hayes, người ta sẽ chỉ mỉm cười và nói rất giản dị: "Đó là Michael của chúng tôi".

Bởi sau tất cả, Hayes không chỉ góp phần tạo nên một ngôi sao xuất chúng. Hayes đã tạo nên một con người. Và có lẽ, đó mới là di sản lớn nhất mà một thị trấn nhỏ có thể để lại cho bóng đá thế giới. Đó cũng là lý do, dù khoác lên mình màu áo đội tuyển Pháp, Michael Olise vẫn mãi là niềm tự hào lớn nhất của một góc nhỏ nước Anh.

TAG: