Sự khác biệt giữa MU và Chelsea sau quyết định thay tướng giữa mùa đang trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cùng đưa ra lựa chọn vào tháng 1, nhưng nếu như Michael Carrick đang từng bước đưa MU trở lại quỹ đạo ổn định và tiến gần Champions League, thì Liam Rosenior lại chìm sâu trong khủng hoảng cùng Chelsea.
Carrick đang mang tới sự ổn định cho MU
MU ổn định, Chelsea bất ổn
Chiến thắng 1-0 của MU ngay tại Stamford Bridge không chỉ đơn thuần là 3 điểm. Nó là minh chứng rõ nét cho sự tiến bộ dưới thời Carrick. Sau 12 trận cầm quân, Carrick đã mang về 26 điểm. Đây là một con số ấn tượng nếu so với người tiền nhiệm Ruben Amorim, người chỉ có được số điểm tương đương sau tới 21 trận.
Điều đáng nói không chỉ là kết quả, mà là cách MU đạt được nó. Trước Chelsea, họ không kiểm soát thế trận, thậm chí chịu sức ép lớn trong phần lớn thời gian. Nhưng đội bóng của Carrick chơi với sự tự tin và rõ ràng trong chiến thuật.
Đó là phòng ngự chặt, chờ đợi cơ hội và trừng phạt đối thủ bằng những pha phản công sắc bén. Chỉ cần một khoảnh khắc, Bruno Fernandes kiến tạo để Matheus Cunha ghi bàn, và MU biết cách bảo vệ thành quả đến cuối trận.
Sự tiến bộ còn thể hiện ở khả năng ứng biến. Khi mất cả 4 trung vệ lựa chọn hàng đầu vì chấn thương và treo giò, Carrick vẫn tìm ra lời giải. Cặp trung vệ “chữa cháy” Mazraoui – Ayden Heaven, dù có phần chệch choạc, vẫn chơi tốt và giữ sạch lưới. Kobbie Mainoo, trong vai trò án ngữ phía trước hàng thủ, được chính Carrick đánh giá là có màn trình diễn hay nhất kể từ khi ông lên nắm quyền.
Đó là dấu hiệu của một tập thể đang vận hành đúng hướng, nơi mỗi cá nhân hiểu rõ vai trò của mình. Carrick không tạo ra một cuộc cách mạng, nhưng ông mang lại sự ổn định, điều MU thiếu suốt thời gian dài.
Ở chiều ngược lại, Chelsea của Rosenior lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Thất bại trước MU chỉ là một mắt xích trong chuỗi phong độ đáng báo động.
The Blues thua 6 trong 7 trận gần nhất, và chỉ thắng duy nhất 1 trong 8 trận trên mọi đấu trường, trước Port Vale. Tại Premier League, họ đã không thắng trên sân nhà kể từ ngày 31/1. Một thống kê đủ để nói lên tất cả.
Áp lực với Rosenior
Rosenior vẫn đang bất ổn cùng Chelsea
Điều trớ trêu là Chelsea không phải lúc nào cũng chơi tệ. Trước MU, họ kiểm soát bóng tốt hơn, tạo ra sức ép lớn hơn và có những thời điểm dồn ép đối thủ. Nhưng vấn đề của họ nằm ở sự thiếu hiệu quả. Hơn 6 giờ thi đấu tại Premier League mà không ghi nổi một bàn thắng là con số đáng báo động với bất kỳ đội bóng nào.
Không chỉ vậy, Chelsea còn thường xuyên “tự thua” bởi những khoảnh khắc mất tập trung. Bàn thua trước MU là ví dụ điển hình, khi Wesley Fofana tạm rời sân vì chấn thương, để lại khoảng trống mà đối thủ lập tức khai thác. Đó không phải lần đầu, và có lẽ cũng không phải lần cuối Chelsea đánh mất thế trận theo cách như vậy.
Áp lực vì thế ngày càng đè nặng lên Rosenior. Trước trận gặp MU, các CĐV Chelsea đã tổ chức biểu tình phản đối giới chủ BlueCo, những người đưa ông về thay thế. Dù ban đầu quy mô chưa quá lớn, nhưng khi trận đấu trôi về những phút cuối, làn sóng chỉ trích đã lan rộng khắp khán đài Stamford Bridge. Behdad Eghbali, một trong những nhân vật chủ chốt của tập đoàn sở hữu, trở thành tâm điểm công kích.
Bản thân Rosenior vẫn cố gắng bảo vệ học trò, cho rằng họ “trung thực, chăm chỉ và đang nỗ lực”. Nhưng trong bóng đá đỉnh cao, nỗ lực thôi là không đủ. Khi kết quả không đến, sự kiên nhẫn cũng cạn dần. Và với một BLĐ nổi tiếng thiếu kiên nhẫn như Chelsea, tương lai của Rosenior đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
“Phao cứu sinh” từ FA Cup
Trong bối cảnh đó, FA Cup trở thành “phao cứu sinh” duy nhất cho Chelsea. Việc đã lọt vào bán kết mang lại cho họ hy vọng cứu vãn một mùa giải bết bát. Nhưng nếu phong độ hiện tại không được cải thiện, ngay cả đấu trường này cũng khó mang lại điều kỳ diệu.
