HLV Thomas Tuchel xoay tua tới 22 cầu thủ trong trận giao hữu với New Zealand. Nhưng sau tất cả, màn trình diễn nhạt nhòa ấy chỉ làm lộ ra một sự thật quen thuộc: tuyển Anh vẫn phụ thuộc quá nhiều vào Harry Kane.

Tuchel từng hứa sẽ sử dụng gần như toàn bộ đội hình trong trận giao hữu đầu tiên của tuyển Anh tại Florida trước World Cup 2026. Và ông đã làm đúng như vậy.
Hai đội hình gần như khác hẳn nhau được tung vào sân qua hai hiệp đấu trước New Zealand. Jude Bellingham đeo băng đội trưởng sau giờ nghỉ. Rio Ngumoha, mới 17 tuổi, thậm chí còn được trao cơ hội ra mắt.
Nhưng dù thay đổi nhân sự, hệ thống hay cách tiếp cận thế nào, tuyển Anh cuối cùng vẫn quay về đúng một điều: họ vẫn là "đội bóng của Harry Kane".
Chính Kane ghi bàn duy nhất trong chiến thắng 1-0 đầy nhọc nhằn trước New Zealand bằng cú đánh đầu tinh tế cuối hiệp một. Đó là bàn thắng thứ 79 của anh cho tuyển Anh sau 113 trận, cân bằng thành tích ghi bàn quốc tế của Neymar và chỉ còn kém huyền thoại Ferenc Puskas 5 bàn.
Song thống kê ấy không thể che đi thực tế rằng đây là một trong những màn trình diễn kém thuyết phục nhất của tuyển Anh dưới thời Tuchel.
Đội bóng của ông kiểm soát bóng áp đảo, dứt điểm nhiều hơn và gần như chơi cả trận trên phần sân đối phương. Nhưng trước một New Zealand vừa thua Haiti 0-4 chỉ vài ngày trước, tuyển Anh lại tạo cảm giác bế tắc đến khó hiểu.
Tuyển Anh vẫn quá phụ thuộc vào Kane
Tỷ số 1-0 trước đội tuyển bị đánh giá thấp nhất World Cup rõ ràng không thể xem là tín hiệu tích cực. Dĩ nhiên, những trận giao hữu kiểu này thường khó phản ánh chính xác sức mạnh thật sự của một đội tuyển. Cường độ thi đấu thấp hơn, các HLV ưu tiên thử nghiệm và cầu thủ cũng hiếm khi chơi với trạng thái căng nhất.
Dẫu vậy, lịch sử cho thấy cách tuyển Anh bước vào các giải đấu lớn thường mang nhiều ý nghĩa. Trước EURO 2024, họ từng gây thất vọng khi thua Iceland 0-1 tại Wembley rồi sau đó trải qua hành trình nặng nề dù cuối cùng vẫn vào chung kết. World Cup 2010 cũng bắt đầu bằng những màn trình diễn ì ạch trước các đối thủ yếu hơn rất nhiều. Và năm 2014, họ cũng chơi cực tệ trước Ecuador và Honduras để rồi sau đó bị loại sớm.
Vì thế, cảm giác lo lắng quanh đội tuyển hiện tại không phải vô lý. Điều đáng ngại nhất nằm ở việc tuyển Anh gần như chỉ thật sự tạo khác biệt khi Kane xuất hiện. Trong hiệp một, Tuchel tung ra đội hình khá mạnh với Kane, Marcus Rashford, Ollie Watkins và Morgan Rogers cùng xuất phát. Tuy nhiên, dù cầm bóng tới gần 68%, tuyển Anh vẫn thiếu ý tưởng trong cách tiếp cận khung thành.
Họ tạt bóng quá nhiều, sút xa nhiều và thường xuyên đưa ra các quyết định chậm chạp ở khu vực cuối sân. Chính Tuchel cũng không hài lòng. "Hiệp một chúng tôi chơi quá tự do và mất vị trí", ông nói sau trận. "Đội thiếu chiều rộng, cầu thủ bó vào trong quá nhiều và tự làm chậm chính mình".
Ông cũng phàn nàn về việc tuyển Anh liên tục dùng bóng dài và tạt bổng, điều không hề xuất hiện trong giáo án những ngày trước trận. Và rồi Kane lại xuất hiện để giải cứu mọi thứ.
Phút cuối hiệp một, từ quả tạt của Djed Spence, đội trưởng tuyển Anh di chuyển thông minh rồi đánh đầu lái bóng đầy tinh tế để mở tỷ số. Đó không phải khoảnh khắc quá bùng nổ, song đủ để nhắc lại vì sao Kane vẫn quan trọng tới mức gần như không thể thay thế.
Tuyển Anh đã trải qua trận đấu bế tắc
Sự phụ thuộc ấy giờ bắt đầu trở thành vấn đề thật sự. Tuchel hiểu rất rõ Kane không thể chơi liên tục trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt tại Mỹ. Ở tuổi 32, tiền đạo của Bayern cần được quản lý thể lực cẩn thận nếu muốn đạt trạng thái tốt nhất cho World Cup. Nhưng trận đấu với New Zealand cho thấy Tam sư gần như không tồn tại phương án rõ ràng nếu thiếu anh.
Ivan Toney không tạo được nhiều ảnh hưởng khi vào sân. Ollie Watkins tiếp tục gây cảm giác phù hợp với vai trò dự bị chiến thuật hơn là trung phong số một. Trong khi ấy, các cầu thủ sáng tạo mà tuyển Anh có thể dùng để phá vỡ hệ thống phòng ngự lùi sâu lại không xuất hiện nhiều trong đội hình lần này. Đó là điều khiến màn trình diễn trở nên nặng nề.
Ngay cả khi kiểm soát bóng hơn 71% trong hiệp hai, tuyển Anh vẫn gặp khó khăn trong việc tạo khoảng trống trước New Zealand. Đội khách càng lùi sâu, đội bóng của Tuchel càng thiếu ý tưởng.
Bellingham là điểm sáng hiếm hoi. Được trả về vai trò số 10 sở trường, tiền vệ Real Madrid mang tới tốc độ luân chuyển bóng và năng lượng khác biệt so với phần còn lại. Tuchel thậm chí thừa nhận ông thích hiệp hai hơn hiệp một nhờ cảm giác "có sức sống hơn".
Tuy nhiên, điều đó vẫn chưa đủ để xua đi cảm giác tuyển Anh đang bước vào World Cup với quá nhiều câu hỏi. Họ có chiều sâu đội hình rất lớn, sở hữu nhiều cầu thủ đẳng cấp thế giới, song sau tất cả, Tam sư vẫn tạo cảm giác một đội bóng chỉ thật sự nguy hiểm khi Kane ở trên sân.
Và đó là điều vừa mang lại hy vọng, vừa khiến người ta lo lắng nhất cho hành trình World Cup 2026 của tuyển Anh.
