MU đang trả giá vì ‘bán người’ quá tệ

MU không thiếu tiền, mà thiếu khả năng tạo ra tiền. Khi Marcus Rashford, Joshua Zirkzee hay Andre Onana đều khó thanh lý, Quỷ đỏ thành Manchester đang phải trả giá cho nhiều năm quản lý chuyển nhượng thiếu hiệu quả. Trong cuộc đua kim tiền hiện đại, bán cầu thủ giỏi cũng quan trọng không kém mua cầu thủ giỏi.

MU vẫn đang mắc kẹt với những cầu thủ cần bán mà chưa bán đượcMU vẫn đang mắc kẹt với những cầu thủ cần bán mà chưa bán được

Đội bóng của Michael Carrick đang trải qua một mùa hè kỳ lạ. CLB giàu doanh thu nhất nước Anh không thể cạnh tranh đến cùng trong các thương vụ Elliot Anderson hay Mateus Fernandes, dù đều xác định đó là mục tiêu ưu tiên. Lý do không phải vì INEOS hết tiền, mà bởi họ không muốn tiếp tục chi tiêu theo kiểu "ném tiền để giải quyết vấn đề". Muốn mua, MU phải bán. Và đó lại chính là kỹ năng mà Old Trafford đã đánh mất suốt nhiều năm qua.

Đến đầu tháng 8, ngoài vụ Rasmus Hojlund sang Napoli với giá 38 triệu bảng và một số cầu thủ hết hợp đồng, MU gần như chưa thu được nguồn tiền đáng kể từ chuyển nhượng. Trong khi đó, Rashford vẫn trở lại Carrington sau khi Barcelona từ chối kích hoạt điều khoản mua đứt trị giá 26 triệu bảng. Andre Onana chuẩn bị thêm một mùa giải cho mượn tại Trabzonspor. Joshua Zirkzee cũng chưa có lối ra rõ ràng.

Ba cái tên, ba câu chuyện khác nhau, nhưng cùng phản ánh một vấn đề: MU sở hữu quá nhiều tài sản mất giá. Điều đáng nói là đây không phải hệ quả của một kỳ chuyển nhượng thất bại, mà là hậu quả tích tụ qua nhiều năm. Quỷ đỏ liên tục trả phí chuyển nhượng cao, trao các bản hợp đồng dài hạn cùng mức lương thuộc nhóm cao nhất Premier League, nhưng lại không xây dựng được chiến lược thoái vốn khi cầu thủ không còn phù hợp.

Rashford là ví dụ điển hình. Hợp đồng đến năm 2028 cùng mức đãi ngộ thuộc nhóm cao nhất đội khiến số CLB đủ khả năng tiếp cận anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Barca sẵn sàng mượn, nhưng không muốn mua. MU cũng không muốn tiếp tục cho mượn vì điều đó chỉ khiến giá trị của anh trên TTCN tiếp tục suy giảm.

Tương lai của Rashford vẫn là 1 dấu hỏi lớnTương lai của Rashford vẫn là 1 dấu hỏi lớn

Zirkzee cũng rơi vào vòng luẩn quẩn tương tự. Sau một mùa giải không đáp ứng kỳ vọng, giá trị thị trường giảm xuống trong khi mức lương và khấu hao chuyển nhượng vẫn ở mức cao. Muốn bán, MU phải chấp nhận lỗ lớn hoặc tiếp tục giữ lại một cầu thủ không còn phù hợp. Manuel Ugarte cũng vậy.

Sự tương phản càng rõ nếu nhìn sang các đối thủ cả trong nước lẫn châu Âu. Chỉ riêng mùa hè 2026, PSG đã thu về hơn 156 triệu euro từ bán cầu thủ. Manchester City nhiều năm qua đã biến học viện thành một "cỗ máy tạo doanh thu". Họ sẵn sàng bán những cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch với mức phí cao, từ các tài năng trưởng thành ở Etihad cho đến những bản hợp đồng được đầu tư đúng thời điểm. Chỉ hè 2026, doanh thu chuyển nhượng của Man City đã vượt xa con số mà MU thu về.

Chelsea cũng đang đi theo hướng tương tự. Sau giai đoạn mua sắm ồ ạt, đội chủ sân Stamford Bridge liên tục thanh lý những cầu thủ không còn giá trị sử dụng để cân bằng sổ sách và đáp ứng Quy định Lợi nhuận & Bền vững (PSR). Quan trọng hơn, họ bán khi cầu thủ vẫn còn giá trị, thay vì đợi đến lúc thị trường không còn hứng thú.

Liverpool và Arsenal cũng cho thấy tư duy quản trị tài sản ngày càng sắc bén. Liverpool từng biến một thương vụ bán người thành nền tảng cho cả một chu kỳ thành công. Tháng 1/2018, họ bán Philippe Coutinho cho Barcelona với mức phí có thể lên tới 142 triệu bảng, rồi dùng nguồn tiền đó để chiêu mộ Virgil van Dijk và Alisson Becker. Hai bản hợp đồng trở thành hạt nhân giúp Liverpool vô địch Champions League 2019 và Premier League 2020. Đó là minh chứng rõ nhất cho thấy bán cầu thủ giỏi cũng là một kỹ năng chiến lược.

Arsenal trong vài năm gần đây cũng chủ động cắt lỗ nhanh với những cầu thủ không còn phù hợp, thay vì giữ lại chỉ vì giá mua ban đầu quá cao. Các CLB hàng đầu không xem bán cầu thủ là thất bại, mà coi đó là một phần của chu trình đầu tư.

Cả Zirkzee lẫn Rashford đều không tạo ra hiệu quả tương xứng Cả Zirkzee lẫn Rashford đều không tạo ra hiệu quả tương xứng

MU lại đi theo hướng ngược lại. Họ thường xuyên giữ cầu thủ quá lâu vì ngại ghi nhận khoản lỗ trên sổ sách. Kết quả là giá trị chuyển nhượng giảm nhanh hơn giá trị hợp đồng, trong khi quỹ lương ngày càng phình to. Đến lúc muốn bán, rất ít đội bóng sẵn sàng tiếp nhận.

Đó cũng là lý do INEOS đang tỏ ra cứng rắn trên thị trường. Omar Berrada và Jason Wilcox không lao vào các cuộc đấu giá vô nghĩa và chấp nhận chờ thời điểm thích hợp. Đây là cách làm đúng, nhưng cũng cho thấy họ đang phải xử lý "di sản" nặng nề từ nhiều năm quản lý thiếu kỷ luật.

Thực tế, một CLB không thể duy trì sức cạnh tranh nếu chỉ biết mua mà không biết bán. Trong bóng đá hiện đại, năng lực tạo doanh thu từ chuyển nhượng là thước đo quan trọng của một mô hình vận hành bền vững. Man City, Chelsea hay Liverpool đều đã chứng minh điều đó. MU thì chưa.

Old Trafford từng nổi tiếng với khả năng phát hiện và phát triển tài năng. Nhưng trong nhiều năm trở lại đây, họ lại liên tục để những tài sản của mình mất giá theo thời gian. Khi không thể chuyển hóa các cầu thủ dư thừa thành nguồn lực tài chính, MU tự đánh mất lợi thế trên bàn đàm phán và buộc phải đứng ngoài những cuộc cạnh tranh quan trọng.

Một đội bóng có thể mắc sai lầm khi mua một cầu thủ. Nhưng nếu liên tục không bán được cầu thủ, đó không còn là sai lầm, mà là thất bại của cả một hệ thống quản trị. Và chính thất bại ấy đang khiến MU phải trả giá ngay trong mùa hè 2026.

Khiến MU chưa thể mang về những mục tiêu ưu tiên ở hè nàyKhiến MU chưa thể mang về những mục tiêu ưu tiên ở hè này

Điều đáng lo không phải là MU bỏ lỡ Elliot Anderson hay Mateus Fernandes. Điều đáng lo là họ không đủ sức tham gia cuộc chơi vì chính những quyết định trong quá khứ. Nhiều năm quản lý chuyển nhượng yếu kém khiến MU mắc kẹt với những cái tên hưởng lương cao như Rashford hay Zirkzee. Trong khi Man City, Chelsea tận dụng tốt mạng lưới bán cầu thủ, MU lại bỏ lỡ nguồn thu lớn từ chính các tài năng của mình.

Rõ ràng, khi Rashford, Zirkzee, Ugarte hay Onana vẫn nằm trong sổ lương nhưng không tạo ra giá trị tương xứng, mỗi ngày trôi qua đều khiến tài sản của CLB tiếp tục mất giá. Trong bóng đá hiện đại, mua cầu thủ là tiêu tiền, còn bán cầu thủ là kiếm tiền.

Ở Old Trafford, vấn đề không còn là mua ai, mà là bán được ai. Và đó mới là nguyên nhân khiến MU luôn bước vào mỗi kỳ chuyển nhượng với đôi chân bị trói bởi chính quá khứ của mình.

TAG: