Cách MU của Carrick áp đặt đối phương khi đá hơn người

Nghe thì có vẻ sai sai vì đá hơn người dĩ nhiên phải áp đảo được. Tuy nhiên, thực tế là MU từng thi đấu như gà mắc tóc dù nắm lợi thế về quân số dưới thời Ruben Amorim, và mọi chuyện chỉ thay đổi khi Michael Carrick lên nắm quyền.

Cách MU của Carrick áp đặt đối phương khi đá hơn ngườiCách MU của Carrick áp đặt đối phương khi đá hơn người

Triều đại của Amorim trên cương vị HLV MU không mang lại nhiều điểm nhấn tích cực, song chắc chắn một trong những ngày đen tối nhất của ông là khi Everton hành quân tới Old Trafford hồi tháng 11 năm ngoái. Khi đó, Quỷ đỏ để thua 0-1 dù The Toffees chỉ còn chơi với 10 người trong phần lớn thời gian trận đấu.

Hệ thống 3-4-2-1 mang nặng tính phòng ngự của Amorim bị soi xét dữ dội, và đã chứng minh nó hoàn toàn bất lực trước một đối thủ sẵn sàng chấp nhận cầm hòa ngay từ khoảnh khắc họ bị đuổi người.

Thật khó tin, Everton vẫn giành trọn 3 điểm, và chưa đầy hai tháng sau, Amorim bị sa thải. Cuối tuần trước, MU lại một lần nữa rơi vào hoàn cảnh đối đầu với đối thủ chỉ còn 10 người, khi tỷ số vẫn đang là 0-0. Nơi Amorim thất bại, Carrick đã thành công.

Vậy thì chính xác Carrick đã thay đổi những gì để giúp MU áp đặt được lối chơi lúc nắm lợi thế quân số?

Sự thay đổi vị trí của Fernandes

Amorim luôn biện minh cho quyết định kéo Bruno Fernandes xuống đá thấp hơn ở hàng tiền vệ với lý do muốn giúp MU kiểm soát khu trung tuyến tốt hơn.

Tuy nhiên, sự điều chỉnh này lại khiến Kobbie Mainoo bị loại khỏi đội hình, và thực tế cho thấy Mainoo cần phải có mặt trên sân. Bàn thắng quyết định của Everton đến từ tình huống Kiernan Dewsbury-Hall thoát xuống từ vị trí của Fernandes, trước khi Leny Yoro không thể ngăn cản cú dứt điểm.

Trong trận gặp Tottenham vừa qua, và kể từ khi Carrick tiếp quản, Fernandes được đẩy trở lại vai trò tiền vệ tấn công. Anh chơi xuất sắc, cũng như Mainoo - người đã thể hiện rất tốt kể từ khi được "triệu hồi" trở lại đội hình chính.

Tính dễ đoán

Xem lại trận gặp Everton là một trải nghiệm đau đớn vì nhiều lý do, đặc biệt là sự dễ đoán trong cách chơi của MU. Trước một đối thủ đã có lợi thế bàn thắng và sẵn sàng co cụm trước vòng cấm, đội bóng của Amorim gặp khó là điều dễ hiểu. Dù vậy, Quỷ đỏ lại khiến mọi thứ trở nên quá đơn giản cho đối phương.

MU liên tục đưa bóng sang cánh cho Amad Diallo với hy vọng anh tạo ra khoảnh khắc bùng nổ. Thế nhưng, Everton luôn bố trí hai người theo kèm, buộc Amad phải trả bóng lại và rồi các pha tấn công cứ thế bị bẻ gãy. Lối chơi đó nhạt nhòa và thiếu cảm hứng.

Trái lại, MU đã thay đổi cách tiếp cận trước Tottenham, và bàn mở tỷ số là minh chứng hoàn hảo. Matheus Cunha di chuyển bó vào trong, tạo ra lợi thế quân số ở trung lộ, với pha bóng cuối cùng mang về quả phạt góc dẫn đến bàn thắng đầu tiên.

Một bài phối hợp được tập luyện kỹ lưỡng giúp bóng được nhả lại để Bryan Mbeumo dứt điểm gọn gàng. Mọi thứ trông có vẻ đơn giản, song rõ ràng đây là thứ bóng đá hấp dẫn hơn rất nhiều.

Bàn của Mbeumo ghi vào lưới TottenhamBàn của Mbeumo ghi vào lưới Tottenham

Nhịp độ thi đấu

Điều này gắn liền với sự dễ đoán trong hệ thống của Amorim, nhưng nhịp độ của MU ở trận thua Everton thực sự quá thấp. Khi Idrissa Gueye bị đuổi khỏi sân, Old Trafford sôi sục và người hâm mộ tin rằng đội nhà sẽ tận dụng lợi thế đó.

Thế nhưng, MU lại tự tay giết chết sự khẩn trương bằng lối chơi chậm chạp, tạo điều kiện cho Everton phòng ngự dễ dàng. Quỷ đỏ cầm bóng quá hời hợt, dẫn đến những đường chuyền bị cắt và các pha phá bóng đơn giản của đối thủ.

Giờ đây, sự sắc sảo đã quay trở lại trong lối chơi của MU, không chỉ khi đối đầu với đội 10 người. Dưới thời Carrick, họ luân chuyển bóng nhanh, gọn và chính xác hơn. Những pha phối hợp một chạm đã khiến Tottenham phải lúng túng vào cuối tuần qua.

Điểm thoát pressing

Một cách khó hiểu, MU trước Everton lại phòng ngự như thể chính họ mới là đội thiếu người. Ví dụ rõ ràng nhất là cách họ chống các quả ném biên dài.

Quỷ đỏ kéo cả 11 cầu thủ về trước vòng cấm, kể cả Joshua Zirkzee. Khi phá được bóng lên, không hề có cầu thủ nào ở phía trên để làm điểm nhận bóng, khiến Everton dễ dàng thu hồi quyền kiểm soát.

Trước Tottenham, điều đó đã thay đổi. MU giữ được thế trận tốt hơn nhờ khả năng để lại người phía trên. Harry Maguire và Lisandro Martinez đã tạo nên một cặp trung vệ vững chắc trong những tuần gần đây, mang lại sự tự tin để MU dâng cao mà không quá lo lắng về nguy cơ thủng lưới.

MU dưới thời Carrick đang thoát pressing cực hayMU dưới thời Carrick đang thoát pressing cực hay

Những quả tạt

Khi MU cuối cùng cũng tìm được khoảng trống trước Everton, họ lựa chọn phương án tạt bóng vào vòng cấm. Đây không phải chiến thuật tệ, nhưng lại tồn tại một vài vấn đề then chốt.

Thứ nhất, các quả tạt thiếu sự đa dạng: hầu hết đều là những đường bóng bổng vòng cung để Michael Keane và James Tarkowski thoải mái đánh đầu giải nguy. Trong số ít lần họ bị đánh bại, Zirkzee đã buộc Jordan Pickford phải trổ tài cứu thua.

Thứ hai, quá nhiều tình huống Zirkzee và các tiền đạo khác không xâm nhập vòng cấm đủ nhanh để đón các quả tạt. Sự kết hợp của hai yếu tố đó gần như là công thức cho thảm họa.

Giờ đây, MU đã thể hiện sự đa dạng hơn trong các quả tạt. Bàn thắng thứ hai vào lưới Tottenham đến từ một đường chuyền xuất sắc của Diogo Dalot, khi Benjamin Sesko lao vào tìm cách chạm bóng.

Tiền đạo người Slovenia không chạm được, song Fernandes đã có mặt đúng lúc để băng vào dứt điểm. Pha kết thúc ấy thực sự đẳng cấp.

TAG: